>Khi lòng yêu nước phải mếu.

>

Bookmark and Share
Khi lòng yêu nước phải mếu.

  Trong sáng ngày 5 tháng 6 lịch sử vừa rồi, một hình ảnh ấn tượng đập vào mắt tôi khiến một thằng đàn ông như tôi đến giờ này vẫn mềm lòng xuống.
 Khi hòa vào đám đông đồng bào đang đứng  trong vườn hoa trước cửa sứ quán Tàu được khoảng 15 phút thì xe chở anh em cơ động, anh em thanh niên áo quần thường phục đủ loại, băng đỏ trên cánh tay ập đến. Họ chen, dồn dần đám đông rực rỡ cờ đỏ sao vàng, khẩu hiệu, băng rôn phản đối hành động gây hấn của Tàu trên Biển đông, lùa dần bà con về phía sân xi măng giữa trời nắng rát.
 Tôi cùng mọi người vừa lùi về phía sân, đúng lúc đó thì gặp một anh chừng 35 hay 37 gì đó, trên cổ là một thằng bé cỡ 3 tuổi, tay dắt một thằng bé nữa cỡ 5 tuổi. Anh vừa vuốt mồ hôi trên trán, tay giữđứa trẻ trên cổ, tay dắt đứa lớn len lỏi trong đám đông giữa bà con và  đủ loại cảnh sát, cơ động.
 Anh vừa giữ con vừa len ra, mồ hôi ướt áo, miệng méo xệch và cứ nói như với chính mình : ” đau thật, bà con mình biểu tình ôn hòa phản đối bọn cướp nước lại bị công an ta đuổi, dẹp, đau thật…”

Ba bố con cùng xuống đường.

    Tôi nghe được anh nói đau thật đau thật mấy lần, miệng anh méo xệch như chực khóc. Là đàn ông tuổi trung niên như nhau, tôi hiểu nỗi đau này của anh, của tôi và của bao đồng bào ở đó giữa trời nắng đến 37 độ.
  Tôi đến trước mặt anh và nói : ” cho tôi chụp bố con anh nhé”. Tiếc là cái điện thoại kém nên ảnh hơi mờ. Anh thấy chụp thì quay mặt về phía sứ quán Tàu và vẫn tay giữ đứa nhỏ trên vai, tay dắt đứa lớn cố đứng đó, lùi dần về phía sân xi măng bởi dồn kéo của phía cơ động và mấy cháu thanh niên đeo băng đỏ.
 Trưa, về đến nhà thì mấy anh bạn học gọi điện: ” ông đi biểu tình sao không gọi tôi ? ”. Sao ông biết ? ảnh ông trên Blog Tiến sỹ Diện kia kìa, ông vác cả Cụ Giáp đi hả ?
 Nghĩ bụng ai mà rủ được bạn bè cùng yêu nước, nó như thứ tình cảm của đứa con đối với gia đình, con đối với dòng tộc, ai mà bắt hay rủ được.
 Quả thực là năm 2007 thì tôi chưa có điều kiện để đọc mạng, khi ấy còn chổng mông vào công việc nơi núi rừng vì dự án, vì công việc. Sau này thấy sự việc đó diễn ra cũng tiếc cho mình đã vô tình  dửng dưng trước họa mất nước, mất nhà đang đến, đời trai như thế quả là đáng tiếc.
 Bởi thế, đúng vào lúc cái họa mất nước đang quay lại như vừa rồi thì tôi quyết không bỏ qua cơ hội để cùng đồng bào cất tiếng nói của chính mình. Thể hiện rõ quan điểm của mình cùng các tướng lãnh Việt nam từng chiến đấu chống nhiều kẻ thù để bảo vệ Tổ quốc.
 Có một vài anh bạn gặp sau hôm diễn ra cuộc biểu tình, có anh bảo : ông như thanh niên vậy, tuổi tôi và ông lo gia đình đã quá mệt rồi còn tham gia mấy vụ đó …ừ thì mình cũng lo gia đình, bệnh tật ốm đau chỉ đi được vài tiếng là ngồi bệt, thở phì phò. Nhưng được cùng bao người già hơn mình, yếu hơn mình, trẻ em bé tí ra đứng trước lũ côn đồ để ngăn nó cướp nhà, còn đi được thì hà cớ gì không đi ? không phải là hèn hay sỹ diện mà là bổn phận.
 Gặp mấy em gái đứng trong một nhóm nói : ” mang lựu đạn ném vào cửa bọn nó cho bõ tức”, tôi bảo bậy nào các em. Các em ra đây với biểu ngữ, tiếng nói đồng thanh tương ứng phản đối đám côn đồ cướp nước để Quốc tế thấy là đủ rồi. Cho họ thấy dân ta không hèn, không mọi rợ như chúng. Thời buổi này chưa chắc dùng lựu đạn đã thắng, chiến tranh đã khác ngày xưa, có tàu kilo và tàu sân bay cũng chưa chắc đã thắng nếu không được lòng Dân.
 Lính từ dân, phi công cũng từ dân, điều khiển vũ khí hạt nhân cũng từ con Dân mà ra. Dân không cho con đi lính, đi học thì có súng hay tàu chiến cũng chả ai dùng, ai điều khiển. Huống hồ Dân lại đứng về một phía, làm ngơ, khi ấy không mất nước mới là chuyện lạ.
  Hình ảnh người đàn ông kiệu con trên vai, dắt con len lỏi giữa rừng người cùng đi biểu tình chống giặc, miệng anh méo xệch – nó ám ảnh mãi với tôi, khó quên lắm.
 Thân phận người Việt mình đó sao ? không thể như vậy, thế hệ con anh và con tôi không thể tiếp tục như vậy !

http://dunglepower.blogspot.com/2011/06/khi-long-yeu-nuoc-phai-meu.html
Posted in Nhật Ký Tuần Hành 5/6/2011 | Leave a comment

>Tôi yêu Việt Nam!

>

Bookmark and Share var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};
Làm sao định nghĩa được tình yêu? (XD)
Niềm Tin (danlambao)- Việt Nam ơi, sao tôi yêu người đến vậy? Chẳng thể hiểu nổi, khi tôi đặt từng bước chân trên từng con phố, từng nẻo đường, từng cánh đồng, dòng sông, ngọn núi, tôi có cảm giác như mình vừa hiểu thêm một cái gì mới lạ nhưng thân thương của người tôi yêu.

Vâng, tôi yêu Việt Nam, yêu bằng tình yêu không định nghĩa được như câu thơ một thời của thi sĩ Xuân Diệu. Tôi yêu quê hương tôi, đất nước tôi lúc êm đềm như đêm trăng, lúc tha thiết như câu hò, lúc đau đớn như cơn đau cắt lòng. Tôi yêu như yêu một người tình.
Dù có nhiều người thể hiện tình yêu Tổ Quốc bằng những ngôn từ diễn đạt khác nhau như yêu cha ông, yêu mẹ hiền v.v. nhưng thật lạ, tôi lại xem đất nước tôi như một cô nhân tình bé bỏng, thướt tha, yêu kiều, dí dỏm và ngây thơ, thật lạ mà lại thật quen!
Việt Nam yêu ơi, tôi vẫn hàng ngày miệt mài bên Em. Tôi nghe từng hơi thở, từng nhịp đập tim em như của chính mình. Em còn thở là tôi còn thở và tim tôi đập theo nhịp sống của em. Tôi đã sống không quản gian lao, khó nhọc để cho Em tất cả. Cũng vì yêu Em, tôi cũng hiểu phải biết tự hoàn thiện mình sao cho Em không phải xấu hổ vì tôi.
Nói không xấu hổ, tôi là người yêu cái đẹp. Việt Nam ơi, Em đẹp lắm Em có biết không? Đẹp từ dáng đứng thướt tha, yêu kiều mà mạnh mẽ đến tính tình đoan trang, nết na mà sâu lắng, ôn hòa. Đẹp từ từng dòng sông trĩu nặng phù sa đến biển rộng bao la, núi non hùng vĩ…
Tôi đã yêu Em từ dạo ấy, từ ngày biết rung động với những trang sử có tiếng voi trận vang vang của Hai Bà Trưng, có chí khí ngất trời với những cánh tay xâm mình 2 chữ Sát Thát, có tiếng reo hò chiến thắng ngập trời Đống Đa.
Nhưng hôm nay, tôi yêu Em với cõi lòng uất nghẹn. Lòng tôi đau như cắt khi nhìn thấy em đau đớn trước sự sàm sỡ mất dạy của thằng hàng xóm đểu cáng bất nhân.
Việt Nam ơi, can đảm lên em, anh luôn bên em, sẽ mãi mãi là chỗ dựa vũng chắc cho em nương tựa. Hãy tin ở anh! Từng giọt máu, tửng hơi thở của anh là dành hết cho em đấy. Dù tên khốn kia có to xác đến mấy thì cũng không thể làm gì được em khi anh sẵn sàng làm tất cả, hy sinh tất cả để bảo vệ tình yêu tuyệt đối vĩnh hằng của chúng ta.
Các bạn ơi, hãy giúp tôi bảo vệ tình yêu của tôi với !
Tôi yêu Việt Nam ! Tôi yêu Việt Nam !

8/6/2011
Posted in Uncategorized | Leave a comment

>Gánh nặng trên vai Lòng-Yêu-Nước

>

Bookmark and Share var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};

Dân Làm Báo - Tấm hình trên là do 1 bạn đọc thôn Dân Làm Báo chuyển đến. Tự nó cũng đã nói lên nhiều điều. Nhưng thời nào lòng yêu nước cũng chiến thắng với bao thử thách. Nếu không thì đã không mảnh đất hình cong chữ S mang tên Việt Nam. Nếu không thì đã không có dòng sử hào hùng hơn 4000 năm.

Đã, đang và sẽ có nhiều âm mưu, tính toán đang rình rập, bủa vây, trấn áp những lòng yêu nước. Lúc yên lặng âm thầm, lúc côn đồ bạo lực. Dân Làm Báo kêu gọi tất cả các bạn trong thôn hãy kịp thời thông báo mọi trường hợp khi Lòng-Yêu-Nước bị trấn áp. Im lặng của nạn nhân là ước muốn của côn đồ, là mong mỏi của những kẻ đang làm mất nước.
Trong ngày xuống đường biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ, nhiều người bị bao vây, ngăn chận. Nhà thơ Bùi Chát, blogger Người Buôn Gió, blogger Tạ Phong Tần bị công an bắt giữ. Blogger Mẹ Nấm bị áp giải về Nha Trang. Hòa thượng Thích Quảng Độ, Thượng tọa Thích Viên Định bị bao vây. Công an canh giữ trước cửa nhà các thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do…
Sau ngày biểu tình, công an giả dạng côn đồ nửa đêm chặn đường hành hung nhà thơ Bùi Chát như Dân Làm Báo đã thông báo. Trước đó, anh Paulo Thanh Nguyễn cũng bị công an của đảng hỏi thăm. Dân Làm Báo xin gửi đến các bạn “biên bản” về buổi hỏi thăm của công an đối với công dân yêu nước như sau:

Biên bản làm việc v/v biểu tình chống Trung Quốc ngày 5/6

An Ninh (A.N) : Anh nhận được thông tin từ đâu trước khi tham gia biểu tình?
Trả lời: Tôi có đọc tin tức trên các trang báo mạng BBC, VOA…
A.N: Anh có tham gia các diễn đàn nào không?
Trả lời: Tôi không có thời gian để làm những chuyện đó.
A.N: Có ai rủ rê hay xúi giục anh tham gia không?
Trả lời: Tôi đủ lớn để suy nghĩ về trách nhiệm của mình với đất nước, chẳng có ai có thể rủ rê hay xúi giục ngoài tinh thần dân tộc thôi thúc tôi phải làm điều đó!
A.N: Hôm đó anh đi với ai và điểm hẹn tập trung ở đâu?
Trả lời: Tôi đi một mình, điểm hẹn theo thông tin trên báo mạng là 39 NTMK, Q1
A.N: Những người đi chung về với anh hôm đó là ai?
Trả lời: Những người bạn mới quen trên đường đi, hỏi thăm biết cùng đường nên về chung.
A.N: Có đi chơi chung gì không?
Trả lời: Không!
A.N: Anh cảm thây mình đạt được mục đích gì khi đi biểu tình?
Trả lời: Trước khi đi tôi chẳng đặt ra mục đích gì ngoài việc muốn lên tiếng phản đối trước hành động ngang ngược của TQ và thể hiện ý chí đoàn kết của người VN. Nên tôi không biết đến bây giờ mình đạt mục đích gì!
A.N : Thế anh cảm thấy cuộc biểu tình vừa rồi như thế nào?
Trả lời: Rất tốt! nhìn thấy được nhiều nét đẹp của người VN trong đó nổi bật lên sự đoàn kết, chứng minh cho thế giới thấy tinh thần của nhân dân VN!
A.N: Anh có kế hoạch tham gia lần sau không?
Trả lời: Cái này là sự bộc phát về cảm xúc trước hành động xâm lược của TQ chứ không nằm trong công việc thường ngày nên tôi không có kế hoạch nào kế tiếp. Nhưng nếu TQ vẫn giữ thái độ như vậy, vẫn bắn giết ngư dân VN tôi sẽ nghe theo tiếng gọi con tim mình!
A.N: Thấy anh hào hứng như vậy, nếu được tổ chức thêm lần nưã anh có tham gia không?
Trả lời: Thưa anh, cái này không phải là tour du lịch hay địa điểm vui chơi giải trí mà thấy vui hay hào hứng rồi tham gia. Vấn đề như tôi nói với anh nó thuộc về cảm xúc tự nhiên của tinh thần dân tộc, nó tùy thuộc vào cách cư xử của TQ như thế nào. Nếu lỡ nó đánh mình thì ko cần ai tổ chức hay xúi giục tôi vẫn cầm súng ra trận!
A.N: (cười) Tôi biết, hành động biểu tình vừa rồi không có gì sai nhưng khẩu hiệu của mình cũng đừng nên quá khích làm ảnh hưởng đến người khác. Cái này thuộc về chính trị, mình có thể hiện cũng phải “ôn hòa”.
Trả lời : Tôi không biết lúc đó mình có nói gì kích động mọi người hay không nhưng anh có coi cái clip đăng trên mạng nói TQ đòi tát VN mình “vỡ mặt” chưa?
A.N: … Thôi như thế này, bây giờ chúng tôi ghi nhận những trình bày của anh ở đây. Sau này nếu có vấn đề gì chúng tôi sẽ dựa theo lời khai này để làm việc với anh. Bây giờ anh có thể về rồi.
Trả lời: Vây ah, cám ơn anh! ah quên, nói chuyện nãy giờ chưa biết anh tên gì?
A.N: ( Ngạc nhiên) Ơ…ờ… Linh

Dân Làm Báodanlambaovn.blogspot.com


http://danlambaovn.blogspot.com/2011/06/ganh-nang-tren-vai-long-yeu-nuoc.html

Posted in Uncategorized | Leave a comment

>Thằng Sản cô đơn

>

Bookmark and Share var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};
Kể từ lúc ra đời đến nay, chưa bao giờ thằng Sản con bà Việt nó cô đơn như lúc này. Ngày xưa nó vui lắm, bạn bè nó ở khắp nới, xa có, gần có. Hễ nhà nó có chuyện gì là bạn bè của nó ùa vô mà giúp. Từ cái ngày mấy thằng bạn to con tốt tính của nó ở tận bên châu Âu xa xôi qua đời nó cảm thấy buồn buồn. 
Một hôm mẹ nó thấy con buồn mà an ủi: thôi quên mấy bạn ở xa đó đi con, rồi mẹ sinh cho con mấy đứa em nữa, nhà có anh có em cuộc sống của con sẽ vui hơn. Vì có tính tham lam nên Sản không nghe lời mẹ, Sản sợ có em rồi Sản phải chia phần ăn của mẹ cho em, Sản đâu còn là đứa con một mà độc hưởng cái gia tài của mẹ này. Nên Sản nhất quyết không chịu, Sản luôn miệng nói kiên định như để cảnh báo mẹ không được sinh ra em.
Sản còn lại thằng bạn nhà bên to xác và xấu tính vẫn chơi với Sản thường ngày. Mặc cho mẹ Sản nhắc nhở về cái tính xấu xa của người bạn ấy Sản cũng vẫn cứ chơi. Sản không dám bỏ bạn vì sợ bạn đánh. Sản nghĩ rằng cứ theo nịnh anh bạn to xác đó thì chẳng có việc gì. Nói rồi Sản làm thật, Sản lấy của quí của mẹ Sản là Bu xịt đem làm quà cho bạn. Không ngờ thằng bạn láng giềng của Sản được voi lại đòi tiên, ăn bu xịt rồi mà chưa thấy đủ còn muốn đòi xin thêm cái ao trong vườn nhà của Sản. Riêng Sản thì Sản cũng muốn cho luôn bạn cái ao cho rồi, Sản chỉ cần sống vui vẻ trong cái nhà đầy tiện nghi của mẹ là đủ, Sản ra vườn và xuống ao làm gì cho lấm cái chân. Mà không cho bạn cái ao thì cũng khó đấy vì thằng bạn to xác nhà bên chắc gì nó để cho Sản được yên thân, vậy là Sản đồng ý cho bạn cái ao. Về nhà Sản sợ mẹ mắng nên Sản làm thinh mà không nói ra chuyện cho bạn cái ao cho mẹ biết.
Rồi một hôm mẹ Sản chèo thuyền ra ao bắt cá về nấu món canh chua cho đứa con một yêu dấu của mẹ ăn. Bỗng anh bạn láng giềng của Sản chèo thuyền ra mà ngăn cản mẹ bắt cá. Mẹ ấm ức lắm nhưng Sản lại nói là mẹ đừng lo, chuyện này để Sản lo, Sản sẽ nói với bạn Sản đừng làm thế với mẹ Sản nữa. Mẹ Sản nghe Sản nói tức muốn ói máu mà chẳng làm gì được, hàng ngày mẹ chứng kiến cảnh thằng Sản con mẹ hư hỏng ăn chơi mà mẹ không làm gì được Sản, chỉ vì Sản là đứa con một của mẹ nên mẹ không làm gì được mà thôi.
Uất mãi cũng đến hồi không chịu được nữa, mẹ Sản đành phải lên tiếng, mẹ không chửi thằng con hèn mạt của mẹ mà đến chửi cái thằng bạn hàng xóm của con mẹ kia. Mẹ bước đến bên hiên nhà nó mà chửi, mẹ chửi rất to cho hàng xóm nghe, mẹ chửi thằng bạn của Sản to con nhưng xấu tính, dám cả gan sang xâm lấn cái ao của mẹ, mẹ nói là thằng Sản nhà mẹ nó hèn nhát chứ mẹ thì mẹ chẳng hèn đâu, tài sản của mẹ mẹ quyết tâm gìn giữ. Thấy chuyện khó xử Sản chạy ra mà kéo mẹ vào, bảo mẹ đừng chửi bạn Sản nữa.
Sau hôm nổi giận của mẹ, thằng bạn láng giềng của Sản đâm ra trách móc Sản, mẹ Sản cũng ngấm ngầm mà giận đứa con mình.
Bạn xa đã mất, bạn gần thì lại ăn hiếp, giờ đây Sản còn bị mẹ mắng nữa nên Sản chẳng còn ai chơi với Sản. Suốt ngày Sản đóng cửa ở trong nhà mà ca hát vui chơi, thỉnh thoảng Sản lục lấy nhật ký những năm tháng của mình ra đọc, xem lại những tấm hình đã cũ. Sản tự sướng đến ngất ngây cho đến khi mẹ Sản dọn lên mâm cỗ cho Sản ăn, cái mâm cỗ mà ngày nào mẹ cũng khổ công làm việc.
Thằng Sản sướng thật nhưng có ai biết nó đang cô đơn !

http://danlambaovn.blogspot.com/2011/06/thang-san-co-on.html

Posted in Châm biếm | Leave a comment

>Nhiều chuyện 1: Tản mạn về lòng yêu nước

>

Bookmark and Share var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};
Đã hơn 2 ngày trôi qua kể từ khi tôi từ đoàn biểu tình trở về nhà, tôi vẫn không thôi suy nghĩ về sự kiện đặc biệt này, cùng những gì trước và sau nó. Tôi rất muốn viết một cái gì đó cho xả hết những suy nghĩ u uẩn trong đầu, nhưng mấy ngày qua tôi cảm thấy mình chưa đủ thấu đáo để có thể viết được một cái gì cho ra hồn. Ngay cả khi đang gõ những dòng này, tôi cũng không chắc là nó sẽ ra hồn, nên tôi đặt cho cái loạt bài mà tôi sẽ viết 1 cái tựa chung là “nhiều chuyện”. Tôi vốn là kẻ nhiều chuyện mà.
___________
Nếu như Trung Quốc thực sự muốn làm một phép thử đối với Việt Nam thì sự thật là họ đã thành công. Hành động khiêu khích của họ ngày 26.5 vừa qua là một cuộc sát hạch về lòng yêu nước của người Việt Nam. Đó là khi vấn đề được đẩy đến tận cùng và mỗi người chúng ta đều tự đặt ra câu hỏi về lòng yêu nước cho bản thân mình. 
Đại ngôn về lòng yêu nước
Tôi chắc là từ khi tôi phát tán cái tin kêu gọi biểu tình và sau đó là liên tục những phát biểu khác của tôi trên Facebook và một diễn đàn sinh viên, nhiều người đã đánh giá tôi là một kẻ đại ngôn về lòng yêu nước. Tôi hơi ngạc nhiên khi nhận ra điều đó vì tôi đã nói về lòng yêu nước một cách tự nhiên như hơi thở mà chẳng cần nghĩ ngợi 1 giây nào về việc chau chuốt câu từ. Thế sau rồi tôi cũng nghĩ ra, à, ở cái đất nước mà bản thân cụm từ “lòng yêu nước” thường chỉ được nhắc đến trong sách giáo khoa, những tài liệu cổ động hay bài phát biểu của các quan chức cỡ lớn, thì bất cứ ai nói đến nó cũng đều sẽ là đại ngôn cả mà thôi. Nghĩ ra nguyên nhân rồi thì tôi cũng chẳng bận lòng về nó làm gì nữa.
Đứng trước vận mệnh của đất nước, mỗi người đã lựa chọn cho mình một cách xử sự. Có người coi im lặng là sự bảo đảm bằng vàng cho sự an toàn của mình. Có người lớn tiếng phản đối trên các diễn đàn mạng. Có người kêu gọi tẩy chay hàng Trung Quốc. Có người thay avatar. Có người kêu gọi và đi biểu tình. Có người viết những bài phân tích, như một cậu em tôi viết bài về những quyền dân tộc cơ bản của Việt Nam. 
Hay như cô bạn thân của tôi, chẳng phát biểu lời nào đao to búa lớn như tôi, nhưng lại tâm sự với tôi những trăn trở về việc làm thế nào để người Trung Quốc hiểu chúng ta hơn, hai dân tộc xích lại gần nhau hơn và cô có hẳn 1 ý tưởng thực hiện videoclip để thỏa mãn trăn trở ấy.
Hay có những người lựa chọn những cách xử sự khác mà tôi không biết. 
Tất cả những lựa chọn ấy đều có những lý do của nó và dường như ai cũng có lý. Tôi hiểu rất rõ gánh nặng sợ hãi mà dân tộc chúng ta đang mang trên vai. Mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình lại vốn là bản năng cốt lõi của con người. Và trên hết, mỗi người yêu nước đều có cách riêng để thể hiện lòng yêu nước của mình. Tôi không dám và hoàn toàn không đủ tư cách để phán xét về những lựa chọn ấy. Ai biết đâu được đằng sau cái sự im lặng của nhiều người, họ đang âm thầm hi sinh và làm những điều vĩ đại cho đất nước này thì sao? Mà cũng chẳng cần thiết phải đặt ra câu hỏi đó, bởi tôi tin chắc ở đâu đó có những con người đang âm thầm hi sinh như vậy. 
Cô bạn tôi nói một câu rất đúng: đâu phải cứ hét toáng lên thì mới là yêu nước đâu. Điều tối thiểu chúng ta phải làm là tôn trọng những người xung quanh ta.
Những điều làm tôi đau lòng
Khi tất cả những điều trên đều dễ hiểu và dễ chấp nhận, thì lại có những điều làm tôi thực sự đau lòng.
Có những người phát biểu rằng những kẻ đi biểu tình chẳng qua là những kẻ to mồm, chỉ biết kêu ca chứ chẳng làm được cái gì thiết thực để giải quyết chuyện này. Họ cho rằng yêu nước thì phải như họ, đó là tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, là ngồi xem bà Nguyễn Phương Nga đáp trả sắc sảo các luận điệu của bà Khương Du, là quyên tiền giúp đỡ các chiến sĩ, là đi hiến máu, là phát triển kinh tế để làm đất nước giàu mạnh,… Rồi họ phê phán chúng tôi là đi theo lời kêu gọi của bọn phản động, có ăn học mà xử sự như thế à, lập trường chính trị như thế à?
Lúc đó tôi trộm nghĩ, chẳng nhẽ cứ đi biểu tình là không tin tưởng Đảng và Nhà nước hay sao? Cứ đi biểu tình là không quyên góp được tiền, không hiến được máu, không làm cho đất nước giàu mạnh được hay sao? Và họ lấy đâu ra cơ sở để cho rằng lựa chọn của họ là “yêu nước hơn” sự lựa chọn của chúng tôi?
Có người mỉa mai hỏi tôi rằng: sau tất cả những cuộc tuần hành này, các bạn làm được cái gì cho đời? Lúc đó tôi nghĩ, cuộc tuần hành và những gì chúng tôi làm được cho đời sau đó thì có liên quan gì đến nhau không? Tôi hỏi họ đã làm được gì cho đời chưa, thì một người bảo thà họ ngồi xem TV còn hơn, còn một người bảo là họ đã đi hiến máu vào ngày 5.6 rồi. Tôi không biết nên cười hay nên khóc khi đọc những câu trả lời này. 
Tôi biết chắc có nhiều người nhếch mép cười khẩy vào đoàn biểu tình và ở đâu đó họ công khai mỉa mai chúng tôi, ngay từ khi cuộc biểu tình chưa diễn ra. 
Còn có một điều nữa khiến tôi ghê tởm, nhưng có lẽ không tiện nói ở đây. 
Chưa bàn đến chuyện đi biểu tình là đúng hay sai, tôi chỉ đau lòng vì cách những người đó tiếp cận vấn đề. 
Một là, trong khi chúng tôi đi biểu tình, chẳng có ai mảy may so sánh việc chúng tôi làm với việc họ làm, thì họ lại công khai mỉa mai chúng tôi. Chúng tôi đã tôn trọng cách ứng xử mà họ đã lựa chọn, tôn trọng cách họ thể hiện lòng yêu nước, tại sao họ không dành điều tương tự cho chúng tôi?
Hai là, trong khi cả dân tộc cần đoàn kết để chống lại thế lực ngoại bang đang âm mưu giày xéo đất nước, thì họ lại làm cái việc ngược lại là chia rẽ sự đoàn kết ấy bằng việc đề cao cái Tôi của họ và hạ thấp việc làm của người khác, ngôn ngữ bình dân người ta gọi là “dìm hàng”.
Chúng tôi chấp nhận rước lấy những hiểm nguy cho bản thân mình, bỏ một buổi sáng đi bộ đến kiệt sức để xuống đường nói lên tiếng nói yêu nước, chẳng nhẽ để nhận về những lời mỉa mai như vậy hay sao?
Chúng tôi có phán xét lòng yêu nước của ai đâu, sao các bạn lại phán xét chúng tôi?
Nhiều chuyện 2: Tại sao tôi đi biểu tình?

by Long Trinh Huu on Tuesday, June 7, 2011 at 12:22pm
Posted in Nhật Ký Tuần Hành 5/6/2011, Yêu Nước | Leave a comment

>Mr. Đỗ – Biểu tình 1: về lòng tin vào con người

>

Bookmark and Share var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};

Mr. Đỗ – Biểu tình 1: về lòng tin vào con người

Mr. Đỗ
(Entry này, như một lời xin lỗi, tới những ai tôi từng e dè.)
* * * Nhiều ngày trước, cuộc tuần hành mới chỉ là những câu rao trên Facebook, những tin nhắn qua Yahoo! MSG, hay những cái “tuýt” nho nhỏ trên Twitter. Những người bạn “ảo” của tôi, chưa gặp mặt bao giờ, chỉ biết nhau qua “bí danh” trên mạng, đã nhanh chóng tiếp sức truyền đi thông điệp tuần hành vào ngày chủ nhật.
Và cũng rất nhanh, những sáng kiến đã được đưa ra.
Tôi nhớ có một chàng trai trẻ xung phong in áo, khi tôi hỏi đặt hàng, cậu ấy nói “với Mít Tờ Đỗ thì em biếu không”. Hehehehe, mình lêu bêu rứa mà uy tín hè. Rất chi là cảm động nhá.
Mấy hôm sau nữa, khi không khí đang sôi sùng sục – bất chấp có những thông tin trái chiều – bạn trẻ ấy nhắn đưa áo cho mình vào chập tối thứ bảy. “Em ghé tới rồi đi liền. Cũng cần cẩn thận”, cậu ấy bảo. Mình okie ngay, nhưng sau quả gật đầu đó, phải nói là lòng cũng gợn chút lăn tăn.
Một người không quen biết gì đưa một gói áo cho mình, giữa lúc trời nhá nhem tối. Nếu như trong đó không chỉ có áo mà còn một thứ gì khác thì sao? Một cái bẫy nào đó chẳng hạn. Nhưng rốt cuộc, mình tự nhủ: nếu ngay cả lòng tin vào con người mà mình cũng đánh mất rồi, thì cuộc sống còn ý nghĩa quái gì nữa. Đến đây thì mình thở phào, cực kỳ vô tư lự nhé.
Và rồi buổi hoàng hôn ấy cũng tới, mình đã gặp bạn ấy, nói chuyện một vài câu, bắt tay rồi vội vã chia tay. Hẹn buổi sáng hôm sau trước cổng sứ quán Trung Quốc.
* * * Mình nhớ, một buổi tối cận ngày N, một cái nick lạ hoắc tự dưng nhảy vào Yahoo! MSG của mình.
A (6/2/2011 3:18:30 PM): anh Hùng ơi, làm sao kiếm được mấy cái áo thun có chữ Trường Sa – Hoàng Sa của Việt Nam vậy anh?
Mr. Do (6/2/2011 3:18:03 PM): hehehe, ai vậy?
A (6/2/2011 3:19:09 PM): em là một friend anh trên FB; chưa gặp anh lần nào
Mr. Do (6/2/2011 3:18:38 PM): hêhhe. Thực sự thì anh cũng ko biết kiếm đâu. hehe, nói chung cứ làm một cái tờ khẩu hiệu hoành tráng là ngon rồi.
A (6/2/2011 3:19:54 PM): sáng CN em với mấy thằng bạn rủ nhau ra đó ủng hộ; anh làm bên báo TN ko sợ bị rắc rối sao? em thì ko liên quan gì nên ko lo
Mr. Do (6/2/2011 3:20:05 PM): có làm gì đâu mà rắc rối! hehehehe. mình nghĩ mình làm đúng với lương tâm thì cứ làm
A (6/2/2011 3:20:14 PM): em cũng nghĩ vậy
Mr. Do (6/2/2011 3:20:26 PM): nếu sợ rắc rối với cơ quan hoặc chính quyền hay đại loại thế, thì mình lại phải sống trái với niềm tin của mình sao…
A (6/2/2011 3:20:46 PM): đúng rồi
Mr. Do (6/2/2011 3:21:05 PM): thế nên mình thấy việc phải thì cứ làm, miễn là đừng có làm gì phạm pháp là ổn
A (6/2/2011 3:21:11 PM): e thấy mình chả nghe theo ai hay phe phái nào; chỉ là thể hiện lòng yêu nước thôi
Mr. Do (6/2/2011 3:21:35 PM): anh cũng nghĩ thế; giống một công dân bình thường, thấy chuyện cần lên tiếng thì lên tiếng
A (6/2/2011 3:22:06 PM): kỳ này bọn Tàu nó càng lấn tới nóng máu thiệt
Mr. Do (6/2/2011 3:23:14 PM): ừ; quá lấn tới luôn
A (6/2/2011 3:23:17 PM): ngày nào em cũng đi ngang sứ quán; cứ muốn ném cái gì đó vào
Mr. Do (6/2/2011 3:24:15 PM): hahahahaha (đây gọi là bạo lực cách mạng hử?! – câu này mình thêm vào sau)
….
Mr. Do (6/2/2011 3:24:24 PM): thực ra anh ko quan trọng nhiều hay ít; một mình anh anh cũng ra; phản đối xong rồi về
A (6/2/2011 3:24:56 PM): em cũng vậy; phản đối xong em đi đá bóng
Mr. Do (6/2/2011 3:25:33 PM): ừ, có lẽ xong anh dẫn con đi chơi, rồi chiều có khi nhậu cũng nên. nhưng chắc chắn buổi sáng phải đứng ở đó; lên tiếng, giơ cao khẩu hiệu
A(6/2/2011 3:26:04 PM): okie, hi vọng bữa đó gặp anh
Mr. Do (6/2/2011 3:28:54 PM): okie; vậy nhé. anh làm việc chút đã. hẹn gặp sáng chủ nhật
A (6/2/2011 3:29:13 PM): okie anh, nice day nhé; hẹn anh sáng CN…
Thú thực là ban đầu mình cũng còn có chút ngần ngại, nhưng rốt cuộc, cũng như với cái chàng thanh niên tặng áo cho mình, mình đã xua đi được mớ lăn tăn trong đầu. Giữa cái thế giới này, vô chừng, có những con người mình chưa từng biết mặt, sẵn sàng chia sẻ những mối quan tâm với mình. Vì họ và mình có điểm chung, thế thôi. Tại sao lại để cho lòng nghi kỵ làm bức tường ngăn cách?
Buổi sáng hôm ấy, rất vui, mình đã được gặp lại những con người trẻ ất. Họ đã đi suốt cuộc hành trình, từ sáng sớm đến trưa.
* * * Mình nhập cuộc lúc khoảng 8 giờ, khi mới có một nhóm nhỏ ở bên hông góc giữa sứ quán Trung Quốc và Thành Đoàn (chỗ ngày xưa bác Điếu Cày đứng, hehehehehe), lúc này ông Mẫm đang đứng trước đoàn biểu tình nói gì đó. Mình lôi câu khẩu hiệu tiếng Việt – Bồ Đào Nha kèm cái lưỡi bò bị cắt ra giơ lên “hãy đập tan…”, còn một mớ biểu ngữ tiếng Việt, Đức, Anh… mình đưa cho mấy người bên cạnh, sau không thấy đâu hết nữa, hình như… đưa nhầm địa chỉ.
Mình nhớ, vào đầu cuộc biểu tình, khi mọi người vừa băng đường sang nhà văn hóa Thanh Niên để đi vòng qua NTMKhai, phía đối diện với lãnh sứ quán, mình gặp ông Hồ Cương Quyết. Mình bắt tay và hoan hô ông Tây Việt Nam. Một chặp thì có một ông già già tới kéo ông Quyết đi. Mình hỏi nhỏ: “Cái ông kia là bạn của bác hay công an vậy?”. Ông nói: “Công an đâu. Bạn chiến đấu xưa của bác đấy.” Mình an mười cái tâm nhé.
257158_1784386684556_1086173978_1533300_1342043_o.jpg

Tác giả đứng cùng ông Hồ Cương Quyết (hình do Dân Luận bổ sung vào bài, lấy trên blog của tác giả) Tới khi sang bên kia đường, lúc này lực lượng đã rất đông. Chợt có bạn gái đang hét hò rất sung hỏi mình: “Ơ, anh trông quen quen.” Mình cười, hỏi lại: “Chị ở đâu?”. Cô ấy liền rụt đi liền. Lúc này mình mới giật mình trước câu hỏi hớ hênh. Giữa lúc mọi người đang cảnh giác thì mình lại hỏi về nhân thân. Hehehehehe. Một kinh nghiệm nhá.
Vào cuối cuộc biểu tình, khi mọi người bị chặn lại ở đường NTMKhai, không băng qua phía sứ quán được nữa, thấy đám đông bắt đầu tản dần, mình mới nảy ra sáng kiến: “Hay là hô khẩu hiệu xong rồi giải tán khi đang còn đông, kiểu cầu thủ từ giã sân cỏ lúc đang đỉnh cao phong độ, thì hình ảnh sẽ đẹp hơn. Chứ để cho biểu tình teo dần, teo dần thì hình ảnh sẽ không ép phê nữa”. Mình mới mở miệng nói chưa hết câu thì bị một bác chỉ vào mặt: “Ông là công an chìm”. Bác bên cạnh cũng hùa theo: “Anh này nói đúng đấy. Ông là công an chìm”. Mình ngao ngán. Nhưng rồi bực quá, nên vặc lại: “Người Việt mình mà nghi kỵ lẫn nhau tùm lum, thế thì làm sao đánh Tàu được nữa.” Nói xong, mình thấy tinh thần mọi người đang quá sung, dù không còn đông đúc nữa, thế nên mình không tiếp tục với “sáng kiến” ban nãy. Một kinh nghiệm nữa nhé.
Chặp sau, lên trên vỉa hè, gặp bác Đinh Kim Phúc, bắt tay bắt chân, đột nhiên bác Phúc cũng nói cái ý tưởng như mình ban nãy. Mình mới nói khó lắm, dễ bị người ta chụp một quả mũ to tướng lên đầu lắm. Bác Phúc bảo: “Nếu anh xưng danh xong rồi nói với mọi người được không”. Mình bảo: “Anh uy tín có thể được, nhưng cũng hên xui à. Hay cho mọi người chiến đấu thêm chút nữa đi”. Hehehehe.
* * * Xuyên suốt cuộc tuần hành rất đẹp của ngày hôm qua, mình thấy cái không khí nghi kỵ cứ âm âm ỉ ỉ. Mọi người đều không biết người đứng cạnh mình là ai, nên hay có tâm lý cảnh giác.
Cái này cũng xuất phát từ môi trường. Nơi mà biểu tình – ngay cả biểu tình ái quốc – là một phạm trù nhạy cảm, thậm chí cấm kỵ thì người ta cứ luôn phải cảnh giác cho chắc ăn. Ngẫm mà rầu. Người biểu tình cảnh giác với nhau. Người biểu tình cảnh giác với chính quyền. Và chính quyền cũng cực kỳ cảnh giác với người biểu tình – thậm chí sợ rằng “họ có động cơ khác”, “biến tướng”…
* * * Ngay trước cuộc biểu tình hôm 5.6 ở TP.HCM và Hà Nội, tại Úc, các sinh viên Việt Nam, chỉ vài chục người thôi, đã tổ chức một cuộc biểu tình nho nhỏ trước cơ quan ngoại giao Trung Quốc. Họ đã tới đó, đứng trật tự, truyền xong thông điệp của mình rồi về, không quên cảm ơn các vị cảnh sát Úc đã nhọc công canh chừng.
Khác xa nhỉ!
Biết bao giờ đi biểu tình mới là chuyện bình thường ở xứ ta, để những người yêu nước không phải cảnh giác cao độ, với nhau và với chính quyền?
Nhỉ!?

Posted in Tuần hành 5/6/2011 | Leave a comment

>Một buổi sáng Chủ nhật được là mình

>

Bookmark and Share
var addthis_config = {“data_track_clickback”:true};

Vũ Danh – Phóng viên BVN (Ảnh và bài về cuộc biểu tình chống Tàu xâm lấn biển đảo tại Hà Nội)
clip_image018Nhận lời với GS Nguyễn Huệ Chi đi chụp ảnh cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược ngày Chủ nhật 5-6-2011 mà lòng tôi thao thức không yên. Tối hôm 4-6, tôi đến nhà anh, chúng tôi bàn bạc khá lâu và phỏng đoán: Không biết nhà cầm quyền có để yên cho dân chúng xuống đường bày tỏ lòng căm phẫn của mình hay không. Cả anh và tôi hơi có chút hồ nghi, bởi vì trên trang mạng Ba Sàm có đăng tờ thông cáo của ông Đặng Công Tráng Hiệu trưởng Trường đại học Công nghiệp TP HCM từ ngày 1-6-2011 khẩn thiết yêu cầu sinh viên không nghe lời “xúi giục” “lôi kéo” mình làm điều dại dột, lấy lý do cơ quan an ninh đã cho ông ta biết là “tình hình an ninh chính trị diễn biến rất phức tạp”, biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược biển đảo có thể “ảnh hưởng đến an ninh chính trị xã hội”.

Rồi chúng tôi lại nghe rằng kêu gọi biểu tình vào Chủ nhật ngày mai chính là chủ trương ngụy trang của Đảng Việt Tân muốn nhân cơ hội này mà gây ra một “cuộc cách mạng hoa nhài” trên toàn cõi Việt Nam. Chúng tôi càng thấy phân vân khi đọc trên BBC nghe TQ loan tin là ông Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh bên lề hội nghị Shangri-La ở Singapore đã có cuộc họp chớp nhoáng với ông Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt và đã tỏ ý chấp thuận “hội nghị song phương” với Trung Quốc cũng như giữ vững “16 chữ vàng”. Thế thì có vẻ như mọi thứ đã an bài rồi, chắc họ chặn dân chúng không cho đi biểu tình là cái chắc. Nhưng trao đi đổi lại, anh Huệ Chi nói những lời tin tưởng: “Tôi nghĩ, họ chẳng khôn chút nào là điều không cần bàn cãi, nhiều việc làm lâu nay cứ xem cũng đủ thấy. Nhưng hẳn trong số đó cũng còn có người biết rút kinh nghiệm, chứ chưa đến nỗi lại trắng trợn ra tay đàn áp một lần nữa hành động bột phát của mọi tầng lớp dân chúng vì căm thù quân xâm lược như năm 2007, bởi đây là cái quyền thiêng liêng bộc lộ tình cảm yêu nước của người dân, một nước có tư thế đàng hoàng đâu có kẻ cầm quyền nào dám xúc phạm vào chỗ “ban thờ tối linh” ấy. Vả lại, nói cho cùng, đây cũng là cái cột chống duy nhất để họ còn có thể vịn vào mà “đứng dậy”. Tình hình mọi mặt đã xuống đến đáy, không đứng dậy được thì biết đâu thời cuộc chẳng…, có ai mà dám nói trước con đường lịch sử sẽ thế nào. Anh cứ yên tâm, mai dậy sớm đi tham gia cùng mọi người. Còn cái ông Tr. nào đấy thì không cần quan tâm, ông ta không biết thuộc lứa tuổi còn trai trẻ hay đã là trung niên nhưng xem ra cũng chỉ là một vị “quan” nào vào cỡ “dê cỏn” mà thôi. Loại ấy thì soi cho đến tim đen cũng chẳng lấy đâu ra lòng yêu nước, chỉ lo lập công thôi mà”. Thế là tôi yên tâm ra về.
Sáng sớm thức dậy lúc 5 giờ 30, tôi làm rất nhanh các công việc vệ sinh cá nhân, ăn lót dạ rồi đúng 6 giờ hơn thì cầm máy ảnh ra đi. Phải chọn một cái máy ảnh bỏ túi thật gọn nhỡ có chuyện gì còn “cơ động” được. Cũng không mang theo cờ và khẩu hiệu vì mình chỉ là anh phóng viên đi ghi lại hình ảnh sinh hoạt của nhân dân chứ đâu có phải người chủ chốt trong đoàn đi biểu tình.
Đến trung tâm khu Ba Đình, nơi phố Hùng Vương, thấy mọi sự vẫn yên tĩnh, lòng cảm thấy hơi lo lo, không biết có nên cơm cháo gì không đây. Đi vào nữa theo đường Điện Biên Phủ gặp đường Hoàng Diệu nhìn sang tay phải thấy trước cổng Đại sứ quán Trung Quốc vẫn bình thường. Chỉ có dăm ba công an áo vàng, một số những người đeo băng đỏ, và lực lượng dân phòng đi lại trên sân lát đá ở giữa công viên Lê Nin hoặc đi dọc ngang trên mép bên này đường Hoàng Diệu trước cổng Sứ quán và một nhóm công an thường phục lố nhố phía đối diện sát hàng rào sắt công viên. Rõ ràng đây là đám người đang rải ra để chuẩn bị đối phó với “sự cố” của ngày hôm nay rồi. Tin chắc như vậy mặc dù nhìn quanh vẫn chưa thấy có một đám đông nào, tôi liền cho ngoặt xe trở lại theo đường Điện Biên Phủ đi về phía Lăng Bác, tìm đến một hiệu ảnh quen vào rửa một số ảnh trong chuyến đi dã ngoại cách đây vài tháng, nhân thể cũng thương lượng gửi chiếc xe và uống với chủ nhân một cốc nước trà, nói dăm ba câu chuyện bâng quơ, rồi mới lững thững quay trở lại như một khách bộ hành nhàn rỗi dạo xem phố xá Hà Nội.
clip_image002
Ai ngờ lần này đi ngược về đến gần công viên Lê Nin thì quang cảnh đã thay đổi. Mới chưa đến giáp phố Hùng Vương mà tiếng ồn ào náo nhiệt dội rõ vào tai. Người ở đâu mà kéo đến đây nhanh thế, toàn nam nữ thanh niên, có cả trung niên, lác đác có cả những người tóc đốm bạc, trên con đường Điện Biên Phủ và đường Trần Phú, từ phía Tràng Thi, Hai Bà Trưng, Nguyễn Thái Học đổ về. Họ kéo dần vào công viên Lê Nin, đi lại khẩn trương giữa khoảng sân lát đá và áp dần về phía cổng Đại sứ quán Trung Quốc, dẫm lên trên vườn cỏ mấp mô, túm
clip_image004
clip_image006
tụm lại phía trước hàng rào của công viên dọc theo đường Hùng Vương nhưng không đến được sát mép hàng rào vì công an, dân phòng và lực lượng đeo băng bảo vệ ngăn cản. Và trên con đường Hùng Vương xuyên ngang trước cổng Sứ quán đó, không biết từ đâu ra, những toán cảnh sát cơ động đã đổ xuống, kéo
clip_image008
clip_image010
clip_image012
clip_image014
những hàng rào sắt từ trên các xe cảnh sát mới tới, chắn ngang hai phía đường. Một tín hiệu thấy rõ: khu vực này là “vùng cấm”, ngoài ra ở phía công viên thì cho phép người dân cứ việc tùy nghi. Tôi nhìn vào những khuôn mặt lạnh lùng của đám cảnh sát cơ động tay lăm lăm dùi cui điện mà thầm nhủ mình như vậy. Họ mặc áo màu cứt ngựa, đội mũ bảo hiểm, cả ngực và lưng đều in nổi dòng chữ CSCĐ (cảnh sát cơ động), anh nào cũng ngó bộ gườm gườm.
Bên này, dân chúng biểu tình thì vô cùng nhộn nhịp. Người ta phớt lờ những cảnh sát thường phục đi lại xen lẫn với mình, trong đó có dăm ba chàng đứng dựa vào các gốc cây để tránh nắng và cũng là vị trí thuận lợi để quan sát dân chúng với những đôi kính râm rất đặc trưng và khuôn mặt lầm lỳ không thể nào lẫn được. Tất nhiên dân biểu tình ít ai đến gần họ.
clip_image016
Người ta không nói nhiều, và cũng không hề hô một câu khẩu hiệu nào nhắm vào Trung Quốc như cuộc biểu tình năm 2007. Nhưng đây rõ ràng là một ngày hội để người ta được thể hiện mình là người có quyền tự do yêu nước, thế cũng chẳng đủ hân hoan sung sướng rồi hay sao. Bởi thế, trên mặt ai nấy đều có một sự phấn chấn rất lạ dù nhìn vẻ ngoài vẫn thấy lặng lẽ bình thường.
Người ta mặc đủ thứ áo quần, hầu hết là áo quần thường ngày nhưng cũng có những người mặc chiếc áo phông đỏ, giữa ngực là một ngôi sao vàng chóe. Màu cờ đỏ sao vàng lay động trên tay nhiều người làm đỏ rực cả một vùng và làm cho đám đông như cũng năng động hơn. Lại có người choàng một mảnh vải đỏ để lộ phía trong chiếc áo phông trắng hoặc xanh, tay cầm cờ phất đi phất lại. Người nào không cầm cờ thì cầm một biểu ngữ trên viết đủ thứ khẩu hiệu khác nhau. Có không ít biểu ngữ rất to bằng vải đỏ hai bên kẹp hai thanh gỗ vuông do hai người cầm trương lên rất cao với dòng chữ vàng kẻ rất công phu: Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, hoặc những dòng chữ cả tiếng Việt và tiếng Tàu đan xen ngang rồi dọc, ngoặc vào nhau, nếu đọc không kỹ có thể nhầm: Việt Nam Hồ Chí Minh vĩ đạiTrung Hoa xử sự tầm thường.
clip_image020
Có cả những biểu ngữ rất dài bằng vải trắng tinh, chăng ra có thể từ bên này đường sang bên kia đường, mà những người cầm cứ cố sức chĩa về phía Đại sứ quán để người bên trong đọc thấy: China, hàng xóm to xác, xấu tính! Nhưng đa số trên tay nhiều người là những tấm giấy trắng cỡ A3 in những dòng chữ đen rất đậm, hai tay người nào cũng trịnh trọng cầm giơ lên ngang trán. Tôi đọc được những câu đập vào mắt: Phản đối Trung Quốc gây hấnPhản đối đường lưỡi bò phi phápPhản đối Trung Quốc xâm lược Việt NamTrung Quốc phải chấm dứt gây hấnViệt Nam tinh nhuệ hóa quân đội – Paracel & Spratly belong to Vietnam – Stop Chinese invasion of Vietnam’ slands Có những áp phích là cả một tấm bản đồ Việt Nam to tướng che trùm hết thân thể người đang cầm mà ngoài phần đất liền còn vẽ cả khu vực biển Đông mênh mông với những cụm đảo Hoàng Sa và Trường Sa nổi bật. Tôi để ý thấy có những áp phích trên là câu khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược còn dưới là hình Đại tướng Võ Nguyên Giáp, trẻ trung sung sức, miệng đang mỉm cười. Có những chiếc áo in hẳn chân dung Hồ Chí Minh ngay trước ngực.
clip_image022
Đoàn biểu tình từ nhiều ngả kéo đến ngày càng đông, đã có khoảng 300 người. Người ta chen lấn nhau để chĩa biểu ngữ vào trong Đại sứ quán ở phía bên kia đường. Người ta bắt đầu hát. Bài hát Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng rộn rực âm vang, hát đi rồi hát lại làm lòng người cảm thấy phấn hứng trẻ trung như đang sống lại những ngày đầu tháng Năm năm 1975. Hát hết bài đó đến chán chê người ta bắt sang bài Tiến quân ca trầm hùng và rõ ràng bài hát là cả một sức kích thích đối với con tim rất mạnh. Ai nấy đều gào lên, gắng hát thật khỏe, gửi gắm vào trong tiếng hát cái khí phách đối đầu với kẻ thù nham hiểm đang ẩn núp bên kia những bức tường mà mọi cánh cửa lớn nhỏ đều đóng im ỉm.
Nhưng rồi một sự bất ngờ xảy ra. Ước chừng một tiếng đồng hồ sau thì những chiếc xe cảnh sát liên tiếp kéo đến. Và đủ loại cảnh sát đổ xuống đông đặc hơn. Loại nào cũng tăng số lượng, có khi còn nhiều hơn cả người biểu tình. Vừa đổ xuống là đám người đó bắt tay ngay vào hành động. Họ kéo ra một cuộn dây vàng từ đầu này đến đầu kia dọc theo công viên Lê Nin, cứ cách một mét lại có một cảnh sát cầm lấy. Rồi cứ thế họ tiến dần vào Công viên, đẩy đám đông lùi
clip_image024
lại. Nhiều tiếng nói phản ứng vang lên. Tôi vốn đứng sát gần mép vườn hoa để tác nghiệp nên là một trong những đối tượng bị đẩy lùi bởi cuộn dây mỏng mảnh. Tôi nói với một cậu cảnh sát đứng đối diện với mình: “Các cháu biết không, chú là Thượng tá quân đội, cựu chiến binh đây, hôm nay cũng có mặt ở đây để phản đối Trung Quốc xâm lược. Các cháu không biết rằng đàn áp hành vi yêu nước của nhân dân chính là cách xác nhận mình bán nước sao?” Viên cảnh sát trẻ măng cứ lẳng lặng như không và cứ cầm cuộn dây lấn tới khiến tôi phải lùi dần về phía sau. Đồng thời, một chiếc xe cảnh sát chỉ huy có gắn loa phóng thanh, ở
clip_image026
đâu bò tới bên lề đường, cất giọng lặp đi lặp lại một câu hạ lệnh cho đám đông giải tán và thúc giục các lực lượng chức năng hãy làm tròn nhiệm vụ. Tuy không hề có xô xát, tình thế đã trở nên căng hơn. Có lẽ đây đã là giờ mà “cấp trên” thấy rằng biểu tình như thế là đủ rồi chăng. Chúng tôi đành phải lùi dần, lùi dần, lùi xa dần cổng Sứ quán Trung Quốc mà đến gần sát tượng Lê Nin. Đột nhiên tôi mỉm cười vì thấy ngồ ngộ, cuộc biểu tình bị xua đuổi mà giống như một ước lệ về con đường đi tất yếu của Việt Nam trong cái thế chọn đường hôm nay: Phải rời bỏ Trung Quốc để trở lại với nước Nga – dù nước Nga chưa phải là một quốc gia có đủ mọi ưu thế như nước Mỹ nhưng cũng không khốn nạn như cái anh Tàu. Thì chính chúng ta chẳng đang mua tàu ngầm kilo và các loại vũ khí quân sự hiện đại của Nga là gì!
clip_image028
Thế rồi, đột nhiên 4 chiếc xe bus trờ tới và dừng lại. Có tin chuyền từ người này đến người khác rằng lực lượng cảnh sát sẽ cưỡng chế “hốt” hết đám đông biểu tình lên các xe bus đưa hẳn ra ngoại thành. Mọi người càng nhốn nháo hơn. Người ta bảo nhỏ với nhau nhất quyết không để bị “hốt” lên xe. Người ta đứng trụ lại ở giữa sân công viên một lúc nữa. Người ta vẫn hát, mặc dù mắt thì vẫn lấm lét dè chừng. Và rồi không ai nói với ai mà như có một luồng điện xẹt qua trí óc, người ta đột ngột tìm ra một giải pháp cứu nguy: quay mặt đằng sau, đi hẳn xuống đường Điện Biên Phủ, biến cuộc biểu tình thành một cuộc tuần hành rầm rộ theo hướng Hồ Gươm thẳng tiến. Đoàn người lại cùng nhau phất cờ kéo đi, bỏ lại phía sau lực lượng an ninh với những chiếc xe bus đang chờ “hốt” họ.
clip_image030
Đoàn người nghe nói còn hành tiến rất lâu, đến hơn 11 giờ trưa, chia thành hai đội, một đội tiến thẳng về Hồ Gươm, biểu dương lực lượng một vòng ở Hồ Gươm rồi kéo lên Hàng Gai, Hàng Bông, sau đó vòng trở lại nhà Thủy Tạ để kéo ra ngả Tràng Thi mà đi dần trở lại công viên Lê Nin, đến đối diện với cổng Đại sứ quán Trung Quốc một lần thứ hai, để rồi lại bị lực lượng an ninh ở đây giải tán và lại quay trở về Hồ Gươm một lần nữa; còn một đội thì theo ngả Phùng Hưng đi đến Phan Đình Phùng và không biết có quay trở lại Công viên Lê Nin nữa hay không. Riêng tôi, đến đây, tuy chưa gọi là mỹ mãn nhưng cũng đã tận mắt chứng kiến thế nào là lòng yêu nước của con người Việt Nam, thế nào là sức mạnh của tuổi trẻ, thế nào là sức bật của những gì mà người Việt phải nén kín bao lâu vì bị tước mất quyền yêu nước, nó trở thành niềm vui khôn tả hiện lên trong ánh mắt của biết bao nhiêu chàng trai cô gái lướt qua trước mắt mình. Mặt khác, thấy số lượng ảnh cũng đã tạm đủ cho trang Bauxite Việt Nam bèn không theo đoàn đi xuống Hồ Gươm nữa mà tách ra, trở lại chỗ gửi xe và trở về nhà.
V.D. 
Posted in Tuần hành 5/6/2011 | Leave a comment